IndexĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
utan_zzz
Thành Viên


Tổng số bài gửi : 212
Join date : 14/11/2009
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Wed May 26, 2010 8:29 am






Nội trong một đêm lạnh không trăng

ngày....tháng....năm



Mẹ !



Đêm nay Hà Nội buồn và tĩnh mịch quá.Mới có 1 h đêm thôi mà.Đã
từ
lâu lắm,ngày nào con cũng thức như thế đấy,và hôm nay,ngày sinh nhật của
con đã qua chỉ vài tiếng trước,một đêm
mà có lẽ con phải thức trắng.Chắc mẹ cũng biết,sinh nhật năm nào của
con con cũng thức trắng mẹ nhỉ.........


Sinh nhật_con nhận được rất nhiều quà mẹ àh,.,bố,bà,em Nhung
và bạn con đều đến đông đủ cả.Duy chỉ mẹ_người mà con yêu thương nhất
không đến.Đã 8 năm như vậy rồi.Tại sao lại như thế hả mẹ
???????????????Món quà đẹp nhất, ý nghĩa nhất mà con đang cầm trên tay
đây.Đó là thứ quý giá hơn bất cứ thứ gì mà con có-đó là món quà của mẹ :
NHỮNG BÔNG HOA BẤT TỬ




Nhà mình không nghèo,có thể nói là khá giả trong làng.Ngôi nhà to với
đầy đủ tiện nghi.Nhưng mọingười chỉ nhìn bên ngoài thế thôi mà đâu biết
rằng để được cái cơ ngơi đó mà bố đã phải vất vả thế nào và mẹ đã hi
sinh nhiều thế nào.....Con không trách bố,bố luôn là một người nghiêm
khắc chịu thương chịu khó yêu thương con cái và được nhiều người kình
trọng.Nhưng tại sao nhất định phải là nhà cao cửa rộng hả bố ? .con ko
cần điều đó.Con biết bà,mẹ và em Nhungcũng ko cần những thứ đó đâu.Một
ngôi nhà nhỏ và chúng ta vẫn sống hạnh phúc mà.Hồi ấy con còn bé lắm
nhưng thật khó để quên đi nó.Mẹ gầy đi nhiều, mọi nỗi vất vả hằn sâu lên
khóe mắt của mẹ.Những nếp nhăn khiến khuôn mặt mẹ già hơn so với
tuổi...

Bà bảo ngày trước
mẹ đẹp lắm,là một trong những cô gái đẹp nhất trong làng.Bà nhìn ra xa
xăm và thở dài "nhà ta nghèo nên mẹ con mới khổ thế..." ngày ấy thì con
còn quá nhỏ để hiểu hết.Mẹ được người trong xóm kính trọng và ai cũng
yêu quý mẹ.Mẹ ko cãi nhau với ai bao giờ đâu, mẹ bảo là nhịn đi một tí
thì cũng chẳng mất gì.Mẹ thường hi sinh cho mọi người nghĩ cho mọi người
trước khi nghĩ cho mình.Đi chợ mẹ ít khi kì kèo trả giá ,mẹ bảo "người
ta cũng còn con cái cũng cần nuôi sống gia đinh"....Cái Nhung thích bàn
tay của mẹ lắm,nó ram ráp và thô cứng nhưng sờ vào thinh thích.Con
hiểu,bàn tay ấy đã che chở và nuôi nấng chúng con không ngừng nghỉ.Có
những lúc con chỉ ước rằng giá mà con cũng có bàn tay ấy ,giá mà con lớn
nhanh một chút để cò thể lầm được những công việc nho nhỏ để mẹ đỡ vất
vả.Nhưng ngày đó con mới học lớp 6 ...vẫn thế...vẫn còn quá nhỏ......


Kỉ niệm ấy,dù có bắt con quên con cũng không thể quên.

Bố
đi làm miền Nam,làm thợ xây để kiếm tiền nuôi gia đình.Thế là mấy năm
trời đó trong nhà chỉ có mẹ.Mẹ phải chăm lo hết mọi thứ,làm trụ cột gia
đình.Làm sao con quên được những mùa gặt trời nắng chang chang chỉ có
mình mẹ giữa cánh đồng,hay những xế chiều một mình mẹ với cái nón trăng
trắng sờn nhấp nhô ẩn hiện giữa những rặng lúa trĩuhạt.Con trâu cũng
được về chuồng rồi mẹ ạ !,con cò cũng được về tổ rồi mẹ ạ ! thế mà mẹ
vẫn ở đó hiên ngang giữa khoảng trời bao la.Mẹ quá nhỏ bé so với cánh
đồng ,nhưng lúc ấy trong con mẹ lớn lao kì vĩ vô cùng. Đó là lúc con
thương mẹ và trách bố hơn lúc nào hết.


Mùa bão quê mình vui lắm.Bọn trẻ con lúc nào cũng có cái để chơi.Có
nhãn rụng,bòng rụng ăn thoải mái ko hết,rồi được tắm mưa bắt cá rô rạch
quanh ao hồ....Nhủng mà bão đến cũng là lúc mẹ đương đâu với nỗi lo mất
mùa.Lúc ấy con cũng vẫn còn nhỏ...chưa hiểu được.Mình mẹ lại phải chằng
chống nhà cửa.Nhìn mẹ cột cái đống rơm to trước nhà,ko ai bảo mẹ là yếu
đuối,mọi người càng quý và yêu thương mẹ lắm.



Bà bị đau khớp lâu rồi mà ko chữa khỏi được,nhìn bà đi khập khiễng
còn chậm hơn trẻ con mới tập đi.Thế nên nhiều lúc bà cũng muốn giúp mẹ
lắm,nhưng mà ông trời thường không công bằng với những người chịu
thương chịu khó như mẹ _bà thường hay thở dài và bảo vậy.Thế mà cả mấy
năm đó mẹ không oán than hay kêu ca một câu.....


Lại là một kỉ niệm thật đáng nhớ......

Bố
bắt mẹ phải đi làm kiếm tiền.Theo lời bố mẹ phải lên tận Hà Nội để bán
gà ngoài chợ đầu mối.Con và Nhung trước đó vẫn chưa biết chuyện gì xảy
ra.Mẹ giấu chúng con vì biết cái Nhung nó sẽ chẳng cho mẹ đi đâu.Nó mới 5
tuổi,cần ấp ủ trong vòng tay của mẹ.Tối hôm ấy con thấy mẹ cứ loay hoay
dưới bếp,lúc lên nhà mắt mẹ đỏ ngàu...Sáng hôm sau tỉnh đậy.Con ko thấy
ai gọi con đậy đánh răng rửa mặt như thường ngày,ko còn tiếng lọc cọc
mẹ thức sớm để thổi cơm sáng.Lúc đó bà mới nói mẹ đã lên HN rồi.Nhung
biết chuyện nó khóc đòi mẹ.Con ko khóc trước mặt bà đâu,con là một người
mạnh mẽ và đã từng thề ko khóc sau khi ông nội mất.Chạy vào buồng con
thấy sống mũi con cay cay mắt con nhòa đi và có cái gì nong nóng lăn
trên má.Nhưng thế ko tính là khóc đâu mẹ nhỉ...........


Bà đưa cho hai anh em hộp đậu xanh.Mấy hôm trước mẹ xay về hai
anh em đòi ăn nhưng mẹ ko cho và bảo Tuấn phải được điểm cao còn Nhung
phải được phiếu bé ngoan....Nhưng con không biết đó là mẹ xay cho mẹ để
mang lên Hà Nội ăn vào buổi sáng trước khi đi làm cho đỡ tốn tiền."mẹ
mày bảo để mỗi buổi sáng ko dậy được thổi cơm thì lấy ra mà pha uống" Bà
nhắc lại lời nhắn của mẹ trước khi đi .....Mẹ ơi vậy lên trên đó buổi
sáng mẹ ăn gì .......?




Nhung thì ở nhà cho bà nội chăm sóc còn con thì ở nhà bà ngoại
cách đó chỉ 1 cây số thôi.Nó giận bà cả tuần vì giấu nó chuyện mẹ đi lên
HN.Nhung nhớ mẹ lắm nó cứ khóc đòi mẹ xuất.Hồi ấy nó mới tập đi xe đạp
vậy mà dám đi tận một cây số vào nhà bà ngoài để găp con và

-"anh
Tuấn bảo mẹ về đi.Ko cho mẹ lên Hà Nội nữa đâu"

-."Nhung
ngố,mẹ đi làm rồi mẹ về sớm với Nhung thôi,lúc về mẹ bảo mua cho Nhung
con búp bê biết hát còn gì''


Dỗ dành nó như vậy thôi,chứ con cũng mong cái ngày ấy thật là sớm
đến.Cái ngày mà mẹ về chăm sóc hai anh em con như ngày nào.Lúc ấy con đã
nghĩ đến việc sẽ quét nhà và giặt quần áo của con giúp mẹ.Chắc lúc đó
mẹ sẽ vui lắm....Nhà bà ngoại có cái ao to sau nhà nuôi nhiều cá và rặng
tre cao vút xuất ngày vi vu.Con thường hay ra đó ngồi một mình mình về
phía xa xăm những lúc nhớ mẹ.Bóng chiều in lên mặt ao và tiếng chuông
nhà thờ gần đó điểm sắp hết một ngày sao mà não nùng đến thế.Con chợt
nhớ đến câu hát vui của mẹ bên bé Nhung ngày nào, vọng từ dưới mặt ao
lên khe khẽ và sâu lắng

-
"con vịt con vạc có thương em tao thì lội xuống ao bắt ba con ốc "

Con
cũng chắng hiểu nó có ý nghĩa gì nữa,,,,lúc ấy con chỉ biết rằng con đã
cố để ko khóc nữa, nhưng cái bóng rõ mồn một của con ở dưới ao đang đưa
tay lên trán và lau nước mắt....................




><
><




Mẹ về

Bố cũng về nữa
Con
đã đoán được điều ấy.Tiền bạc vật chất rất cần thiết cho cuộc sống của
chúng ta nhưng đôi lúc nhìn lại chúng ta đã mất đi quá nhiều thứ để có
được nó.Thật ko đáng.Rồi bố lại tất bật với công viêcj sửa nhà và sắm
sửa những gì mà bố cho là cần thiết.Con biết bố đã hiểu ra được rất
nhiều điều trong những tháng năm dài xa gia đình.Bố ko còn bắt mẹ đi làm
nữa mà chỉ chú tâm vào chăm sóc bà và hai chúng con.Ngày mẹ về con mừng
khôn xiết,em Nhung thì khỏi nói rồi nó cứ cuốn lấy mẹ như hình với
bóng.Bây giờ con mới nhận ra con chưa bao giờ để ý tới những điều đáng
lẽ ra là rất lâu rồi.Mẹ gầy đi nhiều hơn ở nhà.Nước da mẹ sạm đen vì mưa
nắng khuân mặt mẹ nhỏ hẳn đi gầy và hốc hác.Duy chỉ có bàn tay và ánh
mắt của mẹ là vẫn như ngày xưa.Ánh mắt mẹ vẫn thế vẫn
tươi sáng hiền hậu và tràn đầy hi
vọng.Bàn tay mẹ vẫn thế ram ráp và khô khốc.......con biết trên đó rất
vất vả mẹ bảo khi con học ĐH rồi sẽ biết,nhưng mẹ vẫn ăn tiêu dè sẻn
từng đồng từng hào để mua cho con dù chỉ một chiếu áo phông....



Mẹ về rồi .Con biết và con và em sẽ ko bao giờ cho mẹ đi đâu
nữa.Những tháng ngày trớ trêu như thế đối với chúng con với cả bố mẹ và
bà là quá đủ.Hãy sống hết mình cho ngày hôm nay vì biết đâu ngày mai sẽ
thật tăm tối...Những tưởng mẹ sẽ được hưởng cuộc sống an bình _cái mà mẹ
đáng được nhận từ lâu rồi.Thế mà ông trời ko có mắt mẹ ạ.


Tối hôm đó

trời
đổ cơn dông.Gió to ,nó quật đổ cả đống rơm nhà mình bay tứ tung,sấm sét
ầm ầm ghê lắm.Mưa rồi.Mưa nặng hạt.Nhìn ra bên ngoài một màn đêm đem
kịt le lói những hạt trắng xóa bụi mù và đôi lúc bị xé toang bởi những
tia sáng chói mắt kèm theo tiếng nổ rợn người.Cứ như ông trời đang giận
giữ vô cớ với một ai đó.........Nó ko làm con sợ lắm.Con còn đối với
những thứ đáng sợ hơn thế nhiều.Đó là sự im lặng,sự yên ắng và tĩnh mịc
của cái bờ ao nhà bà ngoại mỗi khi ông trời sắp đi ngủ....Tiếng ếch ộp
ngoài bụi tre hòa lẫn tiếng chó sủa nhúc nhắc từ phía xa xa của nhữn ánh
điện le lói trong những căn nhà phía bên kia cánh đồng sao mà não nề và
đáng sợ đến vậy

.Đêm giông bão ấy con vẫn
ngủ ngon cho đến khi..........


Con ko để í rằng con nhớ khép cái cửa sổ phòng con khi đi ngủ mà
lúc chiều mẹ đã dặn.Lúc đó khuya lắm rồi mọi người đã đi ngủ hết.Mẹ lóc
cóc ra ngoài khép cho con cánh cửa sổ vì sợ con bị lạnh.Lúc ấy gió không
to như ban tối nhưng mưa vẫn thế sấm và chớp vẫn chốc chốc lại xé ngang
màn đêm yên tĩnh.Đóng xong cái cánh cửa,mẹ vào nhà.

Cái
bục cửa

Cái bục của trơn trượt
chết tiêt ấy làm mẹ bị ngã

Mẹ
bị ngã ngửa ra phía sau

Đầu
mẹ đập xuống đất

Mưa xối xả vào mặt mẹ
gió
ào ào lên mái tóc của mẹ

Sấm
chớp vẫn đùng đùng trong giây phút đó

Dường
như con linh tính được điều gì xảy ra chạy ra ngoài màn mưa và khóc
thét lên gọi bố..........

Con
thấy môi mẹ tím bầm vì lạnh và mắt mẹ nhắm tịt

Bố
vội vàng cùng với Bác Hoan đưa mẹ đến nhà bác sĩ ngay trong đêm ấy

Mẹ
ngất lịm đi ko còn biết gì nữa.



Đó
là một đêm dài nhất trong cuộc đời con

Đêm
mà con sợ hãi hơn cả những lần ngồi bên bờ ao , nghe tiếng ếch nhái và
chó sủa từ phía xa xa.............



Mẹ được chuyển lên tuyến trên để kiểm
tra.Cái Nhung vẫn chưa hay biết chuyện gì.Con thì nóng lòng như lữa
đốt,cầu trời khấn phật ông trời phù hộ cho người tốt.Bố về.Bố động viên
là mẹ ko sao,chỉ là mẹ bị đập vào đầu nên bị choáng thôi.Lúc đó _cũng có
lẽ là nghĩ lại con mới để ý rằng khóe mắt bố đỏ hoe.Chắc là bố cũng sợ
mẹ xảy ra chuyện gì đó,nhưng giờ thì tốt rồi....


Vài ngày sau mẹ lại được trở về với hai anh em con.Những ngày sau đó
diễn ra thật êm đềm và hạnh phúc.

Nhưng
nó quá ngắn ngủi..........

Mẹ
vẫn thân thiện vẫn săn sóc chúng con ân cần như ngày nào vẫn chịu
thương chịu khó dù bây giờ bố lạ lắm ko cho mẹ làm gì cả và bố thường
trút ra những tiếng thở dài....Mẹ cũng lạ nữa ,mẹ hay khóc...Con chưa
từng bao giờ thấy mẹ như vậy.Mẹ hay ôm chúng con vỗ về và nói những điều
rất xa xôi như là mẹ đang chuẩn bị cho một chuyến đi nào đó xa
lắm................!

Điều
lạ nhất là mẹ giờ có tính hay quên.Mẹ ít khi nhớ những gì mình đã nói
và làm trước đó.Thằng bạn thân cùng xóm nó đến nhà chơi mà mẹ chào hỏi
nó như chủa từng quen khiến nó rất bối dối.Vì điều đó mà đôi lúc con
cũng giận mẹ lắm.



Sinh
nhật con đã đến.Ngày mùng 5 tháng 3.Hồi ấy con tròn 14 tuổi.Hôm đó bạn
bè con đến đông đủ lắm.Bố chuẩn bị con nhiều thứ,đó là sinh nhật đầu
tiên con có bánh gato.Duy chỉ có mẹ là không nhớ.Mẹ lên bệnh viên huyện
để kiểm tra định kì.Con giận mẹ lắm khii bố nói me ko nhớ được nay là
ngày gì.Tiệc tùng gì rồi cũng có lúc tan,niềm hạnh phúc có bao giờ là
mãi mãi..........

Một cú điện thoại của bố
gọi về nói Bác trở hai anh em con lên bệnh viện huyện gấp.Ko hiểu sao
lúc đó con hồi hộp và bồn chồn một điêù gì đấy.Em Nhung nó chỉ nghĩ
thích thú khi được lên bệnh viên thăm mẹ,


Phòng
303 khoa hối sức cấp cứu.Chưa bao giờ con tưởng tượng được là con sẽ
bắt gặp cảnh tượng như thếTất cả mọi người đều ở đây.Dường như cả gia
đình chỉ thiếu hai anh em con.Mọi người.....tại sao lai như vậy....có
chuyện gì xảy ra ở đây vậy.....

Bố
che miệng khóc

Mắt bà đỏ hoe ầng ậng nước
Các
bác ai cũng khóc

Mẹ nằm ở đó
Đôi
môi mẹ thâm tím nhợt nhạt i như lúc mẹ bị ngã

Đôi
môi ấy đã từng gieo vào trong lòng con bao nhiêu nỗi sợ hãi và giờ nó
lại tìm về rõ mồn một

Mắt
mẹ chớp chớp yếu ớt và đôi tay buông thõng

Đôi
môi lại mấp máy như muốn nói gì đó mà thật khó



Con
ko thể nghĩ ra được gì hơn thế nữa

Con
chạy đến bên mẹ như đứa trẻ khát nước trên sa mạc tìm tới một hồ nước

Ko
hiểu sao con òa khóc

Nhung
nó chẳng hiểu sao cũng cháy đến bên mẹ và òa khóc

Con
nắm lấy tay mẹ

Nhung cũng nắm lấy tay mẹ
Bàn
tay khô ráp và che chở con ngày nào

Bàn
tay ấy vẫn còn hơi ấm mà

Mẹ
vẫn ở đây,mẹ không được đi đâu nữa



"Tuấn,Nhung
con.Sống cho tốt........Phải biết nghe lời bố và bà.Không được guc
ngã.Vươn lên để sống.Nhung

ngoan
của mẹ....lại với mẹ đi con...."

Bố
quỳ xuống ôm mẹ khóc tu tu như một đứa trẻ

Mẹ
chỉ nói được bằng đó câu

Đôi
mắt sâu hoắm của mẹ tràn lệ và nhắm tịt

Con
nắm chặt tay mẹ kéo lại

Nhung
cũng nắm chặt tay mẹ kéo lại

Cái
bàn tay khô ráp ấy

Nhưng
mà ko kéo lại được nữa rồi mẹ ơi.......!



Mẹ
bị một cục máu đông trong đầu

Con
biết mà.Con biết thế nào cũng xảy ra chuyện gì đó

Mẹ
bị ngã.Mẹ bị đập đầu xuống đất,trí nhớ của mẹ kém,rồi bố mắt đỏ hoe và
hay nhìn mẹ thở dài,rồi mẹ hay kể về những chuyện xa xăm.

Tất
cả mẹ đã chuẩn bị cho một điều gì đó mà cả nhà biết chỉ có con và em ko
biết

Trời ơi ! tại sao con ko
biết sớm hơn một chút để được bên cạnh mẹ nhiều hơn,để có cơ hội để dụi
đầu vào lòng

mẹ và nói mẹ ơi con yêu mẹ
nhiều lắm...............câu mà trước đó con muốn nói lắm nhưng chưa nói
ra được

Tại sao mẹ nỡ bỏ hai anh
em con

Tại sao lại đúng lúc này
hả mẹ..................??????????????????????????????????????





Tiếng
nức nở của bà và các bác

Tiếng
tu tu của bố và tiếng khóc thét đòi mẹ của cái Nhung

Tất
cả như một giấc mơ đối với con cứ xa dần xa dần........

Lúc
đó con đã ngất đi con chỉ nhớ được có thế






>< ><



Một
buổi sáng buồn và lạnh lẽo con theo bố ra nơi ấy

Nơi
mà mẹ nằm an nghỉ ở đó mãi mãi

Giữa
hàng trăm nấm mồ.Có một cái mới đắp..............

Mẹ
nhìn con với ánh mắt hiền hậu,mẹ kia kìa,ở phía xa xa đang vẫy vẫy và
nở một nụ cười thật đẹp

Con
ko khóc mà nở một nụ cười đáp lại

Con
hiểu mẹ của con ko muốn nhìn thấy con yếu đuối thêm bất cứ một giây
phút nào nữa




>< ><




Hãy
ngủ ngon mẹ ạ.

Cả cuộc đời mẹ đã hi sinh
quá nhiều cho cái tổ ấm nhỏ nhoi này rồi.Con ko biết rằng hai chúng con
và bố đã làm được gì cho mẹ để mẹ hi sinh vì mọi người nhiều như thế.Cả
đời mẹ chưa một lần được đi du lịch biết đó biết đây như mọi người.Niềm
vui duy nhất của mẹ là được nhìn thấy nhà ta ai cúng nở nụ cười.Chỉ có
thế thôi.......

.Mẹ àh.Mẹ hãy tin con.Nhất
định con sẽ làm được............



Một
điều thực sự bất ngờ.Đó là món quà mà mẹ đã gửi bố và tấm thiệp để chúc
mừng sinh nhật con.Đó là một nhành hoa đã khô màu vàng nhạt (có ba bông
giông giống hoa hướng dương nhưng nhỏ hơn rất nhiều.)đó là những bông
hoa bất tử ko bao giờ héo.

Tấm
thiệp mẹ tự làm và những dòng chử nắn nót

"Tuấn
con ! Sắp đến ngày sinh nhật con.Mẹ chẳng có quà gì ngoài bông hoa
này.Hoa bất tử đấy con.Dù nhỏ bé nhưng vẫn sống được trong mọi hoàn
cảnh.Con hãy như bông hoa ấy.Cố gắng học và thi đỗ xây dựng mà con mơ
ước.Mẹ biết những gì sắp xảy đến với mẹ.Dù gì thì con cũng đừng khóc.Cố
gắng vì gia đình mình và vì mẹ nữa.

Mẹ
tin ở con

Mẹ Tuyết

"

Ôm
tấm thiệp ấy vào lòng con lại khóc.Con xin lỗi vì đã ko làm được lời mẹ
dạy.Nhưng mẹ hãy cho con được khóc lần cuối cùng này nữa thôi mẹ nhé.




><
><




Con
thi đỗ ĐH Xây Dựng khoa kiến trúc của bố mẹ àh.Trường mà lúc xưa cả mẹ
con ta mơ ước.

Hôm nay là sinh nhật lần
thứ 19 của con.Đã năm năm rồi đấy mẹ nhỉ.5 cái sinh nhật ko có mẹ_5 cái
sinh nhật trắng đêm.Bông hoa bất tử đang trên tay con.Con vẫn nâng niu
nó như một báu vật.Quả đúng như thế thật mẹ àh.


nó giản dị nhỏ bé nhưng chưa bao giờ héo tàn.Tấm thiệp chúc là của cả 5
năm.Nó dạy con nhiều điều lắm.Phải dũng cảm chiến đấu dù gặp khó khăn
kiên trì và nỗ lực hết mình.




Từ đó ko điều gì có thể làm con sợ hãi



Mẹ
vĩnh viễn đi rồi nhưng trong trái tim con hình bóng mẹ chưa bao giờ
mất.Mẹ vẫn theo con trên từng bước đường đời và nói chuyện với con trong
những giấc mơ đẹp.Con chắc chắn mẹ đã làm một thiên thần đang trên
thiên đường để giúp đỡ mọi người.Mẹ cười hiền hậu với con và bảo con hãy
cố gắng học.Mỗi khi thức dậy đôi khi con làm ướt gối đầu..........Nhưng
con vẫn đón chào buổi sáng bằng một nụ cười


con biết

Mẹ vẫn luôn ở bên con !


Nếu
thời gian có quay trở lại .Vào cái đêm mưa gió bão bùng ấy.Dù sấm sét
có ghê gớm thế nào dù mưa có xối xả thế nào và màn đêm den tối thế nào
thì con cũng không sợ.Người ra đóng cái cửa sổ ấy sẽ là con chứ ko phải
mẹ,và dù con bị ngã bởi cái bục cửa, dù con chết,thì con cũng sẽ không
bao giờ hối hận.

Mẹ có biết vì sao không ?
Đơn
giản thôi




con là con trai của mẹ !



Đêm
nay lạnh quá mẹ àh


Nội thật buồn

Mẹ cho con thức trắng đêm
nay mẹ nhé

Đêm mai rồi con sẽ lại gặp
mẹ



Con
chúc mẹ ngủ ngon

À
mà có một điều mà con định nói từ lâu lắm rồi



MẸ
LÀ BÔNG HOA BẤT TỬ CỦA ĐỜI CON

[FLASH]http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW678OWE||4&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent[/FLASH]




Tũn của mẹ




Lã Mạnh Tuấn

MỘT SỐ HÌNH ẢNH THỰC TRONG CÂU CHUYỆN HƠN 10 NĂM VỀ TRƯỚC

_cầu ao nhà bà ngoại



_nhân vật "mẹ" sau hơn 10 năm


_"mẹ và Nhung sau hơn 10 năm

_Tuấn và Nhung sau hơn 10 năm


Được sửa bởi utan_zzz ngày Wed Jun 09, 2010 9:37 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
badong
Thành Viên


Tổng số bài gửi : 25
Join date : 02/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Thu May 27, 2010 1:32 am

1 câu chuyện xúc động quá! k ngờ ông lại có hoàn cảnh như vậy.cố lên thằng bạn nhe!
Về Đầu Trang Go down
utan_zzz
Thành Viên


Tổng số bài gửi : 212
Join date : 14/11/2009
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Thu May 27, 2010 8:39 am

hehe
tất cả những điều trong bài viết ko hoàn toàn là sự thật đâu ông ơi
Về Đầu Trang Go down
54KD5
Admin


Tổng số bài gửi : 1880
Join date : 21/09/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Thu May 27, 2010 9:08 am

toàn chém đúng không

_________________
Hãy để lại lời nhắn khi bạn đọc xong 1 bài viết để thể hiện 1 nét văn hóa đọc Việt Nam.
Về Đầu Trang Go down
http://54kd5.forum9.biz
nam_ke
Thành Viên


Tổng số bài gửi : 309
Join date : 14/10/2009
Age : 25
Đến từ : phía nam vườn địa đàng

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Sat May 29, 2010 7:18 am

các hạ quả là....hic dc, viết văn mà theo phong cách thơ, đọc thấy lạ.
Về Đầu Trang Go down
54KD5
Admin


Tổng số bài gửi : 1880
Join date : 21/09/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Sat May 29, 2010 10:37 pm

cuoi2 anh em đưng chơi với thg tuấn cuoi2

_________________
Hãy để lại lời nhắn khi bạn đọc xong 1 bài viết để thể hiện 1 nét văn hóa đọc Việt Nam.
Về Đầu Trang Go down
http://54kd5.forum9.biz
hate_women
Thành Viên


Tổng số bài gửi : 374
Join date : 17/09/2009
Age : 25
Đến từ : hai duong

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Sun May 30, 2010 8:23 pm

hic.ko day voi thang do
Về Đầu Trang Go down
[Tun]KiNa
Thành Viên


Tổng số bài gửi : 295
Join date : 06/11/2009
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Wed Jun 02, 2010 1:54 pm

hjc. cảm động nhở. cố lên bạn nazz.^^
Về Đầu Trang Go down
tieuphu
Thành Viên


Tổng số bài gửi : 11
Join date : 11/10/2009
Age : 26
Đến từ : hongha_danphuong_hanoi

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Sat Jun 05, 2010 1:48 am

chiabunonghaaaaaaaa.
Về Đầu Trang Go down
54KD5
Admin


Tổng số bài gửi : 1880
Join date : 21/09/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Sat Jun 05, 2010 10:41 pm

toi bao ong thi me khoi D ma hoc! kheo lai hop!

_________________
Hãy để lại lời nhắn khi bạn đọc xong 1 bài viết để thể hiện 1 nét văn hóa đọc Việt Nam.
Về Đầu Trang Go down
http://54kd5.forum9.biz
utan_zzz
Thành Viên


Tổng số bài gửi : 212
Join date : 14/11/2009
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Sun Jun 06, 2010 12:50 am

oai`
Toi la thang luoi,ghet va dot hoc thuoc nhat the gian
hoc khoi D de chet ah
ko bao gio theo mot khuon mau nao het
hehe
Về Đầu Trang Go down
utan_zzz
Thành Viên


Tổng số bài gửi : 212
Join date : 14/11/2009
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Wed Jun 09, 2010 9:38 am

post cái ảnh lên mà sao nó to quá cỡ thế này
Về Đầu Trang Go down
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD   Today at 7:18 am

Về Đầu Trang Go down
 
Bài viết đoạt giải bài viết hay về mẹ ĐHXD
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
54KD5 Forum :: Diễn Đàn Chung :: Diễn đàn chung-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com